Nó thẹn thùng nhớ lại giấc mơ và chợt thấy lòng thanh thản lạ lùng, nó và anh vẫn quyết tâm giữ trọn vẹn sự trong sáng của tình yêu cho đến đêm tân hôn. Đó là điều thiêng liêng và cao quý nhất, làm sao giờ này anh nằm bên nó được.
Hiện thực đẹp khiến nó mỉm cười, rồi còn vui hơn cả giấc mơ vừa lướt qua. Không bao giờ nó phải ân hận về quyết định đó, cũng bởi ra trường, hai đứa hai ngả. Chia tay, nó mãi hoài niệm về ngày xưa cũ, lòng thầm ước ao một lần gặp lại anh - người đã khiến nó mê đắm dại khờ, trong giấc mơ êm đềm, bóng dáng anh luôn tràn ngập.
Để bốn mùa cứ trôi qua đều đặn, một sáng mùa xuân trong trẻo, thanh khiết, nó gặp anh nơi hàng cây xanh mát, đang xòa bóng dịu dàng ngày nào. Anh đây mà sao xa cách và lạ lùng quá! Anh hỏi nó về cuộc sống, công việc như những người bạn bình thường, anh còn khoe những phi vụ làm ăn mờ ám mà anh từng "đánh quả" và "vớ bẫm". Nó tròn mắt ngạc nhiên trước thần tượng một thời.
Anh trở nên thực dụng và tàn nhẫn từ bao giờ. Với nó, giấc mơ và hiện thực không nên song hành thì hơn.
Thủa bé, nó hay mơ một ngày, chàng hoàng tử khôi ngô, tuấn tú xuất hiện, nguyện yêu mình tha thiết suốt cuộc đời xanh.
Lớn lên, nó ước ngày đẹp trời nào đó, "người ta" đến với mình thật bảnh bao, hào hoa phong nhã, cùng một giỏ hoa cầu kỳ, lãng mạn và ngỏ lời cầu hôn. Nó mãi chòng chành mơ tưởng.
Cho tới một ngày, bình thường như mọi ngày, chàng có phần thô kệch, chân chất hạt bột đến chỉ với lời tỏ tình mộc mạc, đơn sơ song điều nó chưa kịp cầu mong thì chàng đã mang theo- rất quan trọng. Đó là sự chân thành, thực bụng yêu thương, quan tâm chăm lo cho nó từng chút một. Chẳng ngần ngại lâu, nó gật đầu cùng chàng ký vào giấy kết hôn bắt đầu một cuộc sống còn đẹp hơn tất cả những gì nó từng mơ ước.
Nó thích Văn hơn tất cả các môn khác nhưng rồi người lớn trong gia đình khuyên nhủ nhiều nên đã không đủ can đảm theo nghiệp viết lách. Văn chương cứ như một khoảng nhỏ để nhớ về và mỗi khi nhàn rỗi lại hoài niệm và mộng mơ.
Nó luôn thầm ước ao được vạch trần những mảng tối của xã hội, đả kích những thói hư tật xấu, dùng ngòi bút như một vũ khí sắc bén trong cách mạng, giống thần tượng "Ruồi Trâu". Rồi dòng đời ngược xuôi, với lo lắng vụn vặt cơm áo, gạo tiền, nó đành theo học ngành Quản trị kinh doanh. Ước mơ bé nhỏ, bút viết vẫn nằm im lìm nơi góc tủ, nhiệt huyết ngày càng ngủ quên trong trái tim vẫn đang còn rất trẻ.
Đôi lúc chợt giật mình: Ôi, ảo mộng mãi, đến giờ đi gặp khách hàng rồi kìa!
Những mảnh ghép của cuộc sống, các giấc mơ, bao hiện thực… và nó hiểu một điều, giấc mơ cũng như những mộng ước, dẫu viển vông xa xôi, phi thực tế song vẫn luôn là cần thiết. Nó giúp con người ta sống tốt và hướng thiện hơn nhiều. Còn thực tế, đôi khi sẽ đẹp hơn cả những giấc mơ.
Thiều San Ly