Những đêm khuya thổn thức khóc một mình vì đôi chân tật nguyền và khát khao đến trường thật mong manh khiến tôi nghĩ mình bất hạnh. Nhưng sự thật của ng
- “Một, hai, ba… ba bảy, ba tám… bốn chín, năm mươi. Chúng mày xong chưa?” - Thằng bé bỏ tay bịt mắt, quay lại khoảng sân trống không ngó láo lơ và bắt đ