Viết cho nó (2)

Thuộc mục: Nghệ thuật sống Ngày tạo: 2017-01-01 Lượt xem: 1648
ng chết, nó mang trong mình giọt máu của anh, nó cũng phát hiện ra nó không hề yêu anh như nó đã tưởng. Nó yêu cái mầm sống, cái sinh linh bé nhỏ đang ngày một lớn dần lên trong cơ thể nó".

Viết cho nó (1)

Tình yêu thứ hai

Anh và nó đã phải cố gắng vượt qua nhiều thử thách, có những lúc 2 đứa mệt nhoài. Hết bạn bè lại đến gia đình phản đối, nó mệt mỏi, bỏ đi làm cho một nhà hàng của bạn. Anh bắt nó về và giữ nó ở trong nhà, anh không muốn nó đi đâu cả.

Khởi nghiệp anh và nó có 700 nghìn trong người và 1 chiếc xe. Trong khi tiền thế chấp thuê nhà đã là 1 triệu, trong nhà chẳng có gì, trống trước hụt sau nhưng nó vẫn thấy hạnh phúc.

Vật đầu tiên nó và anh mua được là chiếc quạt máy, và rồi từ từ, tất cả những nhu cầu cho cuộc sống của nó được đủ đầy. Anh và nó lên kế hoạch cho đám cưới. Nhưng rồi nó lại ra đi với một câu nói mang theo: “Yêu nhau không thì chưa đủ”. Nó buồn, nó mơ ước cho những điều to tát hơn tình yêu còm cõi của anh. Nó hoang tưởng...

Và rồi nó lao vào bố của con nó bây giờ như một con thiêu thân. Anh thích nó vì vẻ bề ngoài bất cần đời, lạ lẫm nhìn nó ngồi bó gối trong quán cafe đốt thuốc một mình, dẫu xung quanh cả đám bạn của nó đang hò hét.

Anh lặng lẽ nhìn nó uống, uống, uống, và lặng im. Nó không biết nói, lại càng ít khi cười, nó chỉ lặng lẽ đốt thuốc, lặng lẽ uống và lặng lẽ ra về. Nó không cần ai bên nó, nó gai góc xù lông lên với tất cả mọi người.

Thực ra thì nó cô độc trong chính cái lớp vỏ bọc của mình. Và rồi nó lao vào anh như con thiêu thân lao vào ánh sáng điện. Cuồng quay trong vũ điệu ánh sáng mê hoặc để rồi sau cùng là một cái chết báo trước.

Nó không chết, nó mang trong mình giọt máu của anh, nó cũng phát hiện ra nó không hề yêu anh như nó đã tưởng. Nó yêu cái mầm sống, cái sinh linh bé nhỏ đang ngày một lớn dần lên trong cơ thể nó. Nó lại ra đi trong đớn đau, nó thuê nhà ở một mình...

Và rồi là thai ngén, là chửa đẻ... khi sinh linh đó được 3 tháng, nó mệt nhoài với những trận nghén, nó gầy rộc đi, mệt mỏi, trở nên mẫn cảm, yếu đuối. Nó phải chiến đấu một mình, đạp lên dư luận, chống chọi lại cả gia đình và họ hàng để giữ lại mầm sống trong người, và rồi ra ngoài Bắc, lao vào vòng tay bà ngoại, để bà tiếp thêm cho nó một ít sức mạnh, để nó vững tin bước tiếp con đường mình đã chọn.

5 tháng, lần đầu tiên nó có ý định bỏ đứa bé đang mang trong người. Cũng là lần đầu nó uống rượu lại, bó gối uống một mình... Nó vẫn còn nhớ y nguyên bức thư viết cho con:

“Bé yêu,

đây là lá thư cuối cùng mẹ viết cho con. Con oán trách mẹ nhiều lắm phải không, mẹ đã tạo ra, nâng niu, yêu thương và chăm sóc con để rồi giờ đây lại vứt bỏ con.

Mẹ đau lắm chứ. Con là máu mủ ruột rà của mẹ cơ mà. Ai lại không thương xót núm ruột của mình cho được. Nhờ con mẹ đã hiểu ra rất nhiều điều, mẹ cũng chẳng còn một chút oán hận ba con nữa. Mẹ cứ nói nhưng trong thâm tâm mẹ ko hề oán hận ba. Mẹ cảm thấy thanh thản và nhẹ nhàng biết bao với điều đó.

Gìơ đây mẹ chỉ còn biết tự trách chính bản thân mình. Mẹ giết con để rồi suốt cuộc đời này mẹ phải sống trong dằn vặt, tiếc nuối khôn nguôi. Mẹ đứt ruột khi nghĩ về điều đó, mẹ không muốn sinh ra con, cho con một cuộc sống như thế này.

Mẹ muốn con được hạnh phúc và đầy đủ. Không có ai bên cạnh mẹ cả… mẹ rất sợ, mẹ đã ko vượt qua được lần thử thách này. Mẹ ko xứng đáng làm mẹ của con. Hãy trả lại cho con một kiếp sống khác, một gia đình đầy đủ ấm êm, cho con có cha và có mẹ!

Mẹ cố gắng sẽ vẫn sống được cho đến khi con chào đời… để rồi sao nữa. Mẹ sẽ cho con được điều gì đây ngoài những bất hạnh. Mẹ không có nơi nương tựa, ko có người thân bên cạnh, lại càng ko có ba con. Chỉ cần ba con thôi, mẹ có thể chịu đựng cực khổ, mẹ có thể làm tất cả để giữ con lại, để nuôi nấng và dạy dỗ con nên người hữu ích cho xã hội.

Con đã phải vội vã từ giã cuộc sống khi chưa cất tiếng khóc chào đời. Con mới chỉ kịp chạm nhẹ vào cánh cửa làm người, ngay lập tức cánh cửa ấy khép chặt lại trước mắt con. Màu sắc cuộc đời sao con không bao giờ được nhìn thấy.

Tiếng khóc yếu ớt, hơi thở gấp gáp của con chỉ là sự níu kéo cuộc sống một cách tuyệt vọng. Để rồi con được đặt chung với các em bé khác trong một chiếc quan tài. Chuyến xe sẽ đưa con đến nghĩa trang, và con sẽ cùng được thiêu với bao sinh linh khác. Không kèn, không trống, cũng không ảnh, không tên, không tuổi…”.

Cũng may nó đã không làm cái điều ngu ngốc ấy, bởi bên cạnh nó có những người chị, người mẹ đi trước chỉ bảo, khuyên răn, chia sẻ với nó từ vật chất đến tinh thần. Lần đầu tiên nó thấm thía câu nói: “Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình”.

Dẫu mẹ tròn con vuông nhưng nó phải sinh mổ và rồi ông trời lại không thương nó, nó bị nhiễm trùng phải nằm hơn nửa tháng mới được xuất viện. Mỗi ngày nó bị mổ sống 2 lần, mổ mà chẳng cần thuốc tê lẫn thuốc mê. Nó đau đớn nhưng nó không gào thét, nó chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Nó buộc mình phải đọc cả chục quyển sách nuôi dạy em bé, bởi nó chẳng biết gì về điều đó cả, cũng chẳng có ai thèm dạy nó. Mới sinh được 2 ngày nó đã phải vật lộn với con bé trong bệnh viện. Ai ở bên cạnh nó?

Con bé bình thường không sao, mỗi khi trái gió trở trời lại bị ốm, ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác. Nó lại gầy rộc đi vì lo lắng, mệt mỏi và stress. Những lúc như vậy nó chỉ mong có người nào đó ôm nó thật chặt, để nó cảm nhận được rằng nó đang sống, đây không phải một giấc mơ dài. Ít ra vẫn có một ai đó ở bên nó, nó không lẻ loi, cô độc…

Cho đến bây giờ nó luôn mang trong người ám ảnh ước mơ tìm kiếm một người đàn ông thật lòng thương yêu nó, bù đắp cho nó được tình cảm của một người cha, sự dịu dàng của một người mẹ và sự chở che của một người anh. Những thứ mà nó luôn khát khao.

Có thể anh không mang lại cho nó được những điều như thế, nhưng nó yêu anh, nó biết và anh cũng biết. Và rồi cũng như bao nhiều người khác, anh vội vã bỏ nó ra đi.

Gía như nó có thể khóc, nó sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn chăng? Nó cũng không biết tại sao nó lại viết ra những điều như thế này. Có thể ai đó sẽ lên án nó, dè bỉu khinh khi nó. Nó chẳng màng.

Hôm qua nó chat với một con bạn thân, bạn nó bảo: “Hy vọng là mày đang cười thật chứ không phải chỉ là đánh biểu tượng mỉm cười như mày vẫn thường làm”. Ừ, nó có thói quen gõ biểu tượng mỉm cười, thói quen cười khi mọi người nhìn nó, khi mọi người nói chuyện với nó.

Đôi khi nó thấy điều đó thật giả tạo bởi nó đang đau, nó đang khóc thầm nhưng nó vẫn toét miệng cười. Trong một lần gặp mặt offline, nó quên không cười. Có người bạn hỏi nó: “Em buồn chuyện gì à? Sao hôm nay có vẻ buồn buồn”. Nó giật mình, nó để lạc nụ cười ở nơi đâu? Và rồi nó cũng chẳng còn cười nữa, dẫu chỉ để lừa dối chính bản thân nó, lùa dối mọi người.

Theo AnhThu2105

Lamchame

Từ khóa: